Người chăm chính thường là người cuối cùng được để ý tới. Nhưng một người chăm kiệt sức thì cả nhà mất một người, và cụ mất người hiểu mình nhất.
Vì sao gọi kiệt sức là vấn đề y tế
- Vì nó có hậu quả thân thể và tinh thần thật
- Mất ngủ kéo dài, sụt cân
- Bệnh nền của chính người chăm nặng lên
- Trầm cảm
- Nó không phải chuyện yếu lòng và không phải chuyện cố gắng thêm là xong
Mục cuối là điều cần nói rõ nhất, và nó là chỗ nhiều người tự trách mình oan.
Dấu hiệu nào là đã quá tải
- Ngủ không được dù rất mệt
- Gắt với cụ rồi tự thấy tệ
- Bỏ khám bệnh của mình
- Không còn gặp ai
- Và bắt đầu nghĩ mình không làm nổi nữa
Có hai trong số đó là lúc phải nói ra, và nói ra sớm hơn thì còn phương án.
Về dấu bỏ khám bệnh của mình
- Đây là dấu dễ nhận nhất và dễ sửa nhất
- Người chăm hoãn khám, hoãn thuốc, hoãn xét nghiệm của chính mình
- Đặt lịch cho mình cùng lúc đặt lịch cho cụ
- Và coi đó là việc của cả nhà, không phải việc riêng
- Mục thứ ba là mẹo đơn giản mà hiệu quả
Mục thứ tư là cách nghĩ đúng, vì sức khoẻ người chăm là điều kiện để việc chăm tiếp tục.
Chia việc thế nào cho thực tế
- Chia theo việc cụ thể có tên, không chia theo tinh thần
- Ai xếp hộp thuốc
- Ai đưa đi khám
- Ai ở với cụ chiều thứ mấy
- Ai lo giấy tờ
Mục đầu là nguyên tắc, và câu "cả nhà cùng lo" mà không có tên việc thì không ai lo.
Về người ở xa
- Người ở xa lo được phần giấy tờ, phần tiền, phần gọi điện đều
- Lo được phần tìm thông tin và hẹn lịch
- Và về thay phiên theo mốc đã hẹn để người ở gần nghỉ
- Đừng chỉ hỏi thăm rồi góp ý
- Mục cuối là điều hay gây căng nhất
Mục cuối rất đáng nói, và một buổi về thay phiên có giá hơn nhiều lời nhắc từ xa.
Nghỉ thật là nghỉ thế nào
- Là có khoảng thời gian mình không phải trực
- Và không phải nghe điện
- Dù chỉ nửa ngày mỗi tuần
- Nghỉ mà vẫn phải để ý điện thoại thì không phải nghỉ
- Đó là lý do nhiều người chăm không bao giờ hồi lại
Hai mục cuối là điểm cốt lõi của cả bài, và một người khác phải nhận điện trong khoảng đó.
Về việc nhận giúp từ ngoài nhà
- Người giúp việc theo giờ, người chăm theo buổi, hoặc chỗ trông ban ngày
- Nhận giúp không có nghĩa là bỏ cụ
- Bắt đầu bằng vài giờ để cụ quen dần
- Và giới thiệu người mới lúc cụ đang ổn nhất trong ngày
- Mục thứ hai là điều cần nói rõ
Mục thứ tư là mẹo giúp việc này thành công, và giới thiệu vào chiều tối thì hay thất bại.
Về cảm giác tội lỗi
- Gần như mọi người chăm đều có cảm giác này
- Nó xuất hiện cả khi nghỉ, cả khi nhận giúp, cả khi gắt một câu
- Nó không phải bằng chứng mình làm sai
- Nói ra với người cùng hoàn cảnh giúp nhiều hơn tự nghĩ
- Mục thứ ba là điều quan trọng nhất
Mục thứ tư là việc nên làm, và nhóm người cùng hoàn cảnh là nguồn giúp rất thật.
Về việc giữ một phần đời của mình
- Giữ một việc mình thích, dù nhỏ
- Giữ liên lạc với vài người bạn
- Giữ giấc ngủ của mình như việc ưu tiên
- Ba thứ đó không phải ích kỷ, đó là điều kiện để đi được đường dài
- Mục thứ ba là thứ ảnh hưởng nhiều nhất
Mục cuối là cách nghĩ đúng, và việc chăm này thường tính bằng nhiều năm.
Khi nào cần nói với bác sĩ về chính mình
- Khi mất ngủ nhiều tuần
- Khi thấy buồn kéo dài hoặc không còn thấy gì đáng làm
- Khi bệnh nền của mình đang xấu đi
- Nói ở buổi khám của mình, và nói thật là mình đang chăm ai
- Mục thứ hai là dấu nên đi sớm nhất
Mục thứ tư là điều đáng làm, vì bác sĩ biết hoàn cảnh thì tư vấn khác hẳn.
Điều bài này không nói
- Không nói rằng nên đưa cụ ra khỏi nhà
- Không nói rằng chăm ở nhà là sai hay là đúng
- Mỗi nhà một hoàn cảnh và quyết định là của nhà đó
- Nó chỉ nói rằng người chăm cũng cần được chăm
- Mục thứ ba là điều cần rõ
Mục thứ tư là câu chốt của cả chuyên mục, và nó là điều hay bị bỏ hẳn.
Dấu hiệu ở người già thường mờ hơn
- Có thể không sốt dù đang nhiễm trùng
- Có thể không đau rõ dù đang có chuyện nặng
- Nên thay đổi đột ngột về đầu óc là dấu hiệu cấp
- Và đột ngột không đi được như hôm qua cũng là dấu hiệu cấp
- Người chăm là người nhận ra hai dấu đó trước tiên, nên người chăm còn sức là việc của cả nhà
Mục cuối là lý do thực dụng nhất của cả bài, và nó không chỉ là chuyện tình cảm.
Dấu hiệu đi cấp cứu ngay
- Cụ lẫn hoặc bồn chồn nặng hơn hẳn mức thường ngày
- Ngủ gà, khó gọi dậy
- Không tiểu được trong nhiều giờ
- Yếu một bên người, nói khó, méo miệng
- Ngã có đập đầu, hoặc sốt kèm lẫn nặng hơn
Người chăm cũng nên đi khám ngay nếu chính mình có dấu nặng, đừng hoãn vì không có ai trực.
Việc làm được trong tuần này
- Viết ra danh sách việc có tên người phụ trách từng việc, gửi cho cả nhà
- Chốt một khung nửa ngày mỗi tuần mình không trực, ghi vào lịch, và giao người nhận điện
- Đặt lịch khám cho chính mình cùng lúc đặt lịch cho cụ
- Gọi cho một người bạn, hoặc tìm một nhóm người cùng hoàn cảnh
- Nhắn cho người ở xa một việc cụ thể cần họ làm, thay vì chờ họ hỏi
Việc thứ hai là việc quyết định nhất trong năm việc — một khung nghỉ thật, có người nhận điện thay, là thứ duy nhất làm việc chăm đi được đường dài.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao gọi kiệt sức là vấn đề y tế?
Vì nó có hậu quả thân thể và tinh thần thật: mất ngủ kéo dài, sụt cân, bệnh nền của chính người chăm nặng lên, trầm cảm. Nó không phải chuyện yếu lòng và không phải chuyện cố gắng thêm là xong.
Dấu hiệu nào là đã quá tải?
Ngủ không được dù rất mệt; gắt với cụ rồi tự thấy tệ; bỏ khám bệnh của mình; không còn gặp ai; và bắt đầu nghĩ mình không làm nổi nữa. Có hai trong số đó là lúc phải nói ra.
Chia việc thế nào cho thực tế?
Chia theo việc cụ thể có tên, không chia theo tinh thần: ai xếp hộp thuốc, ai đưa đi khám, ai ở với cụ chiều thứ mấy, ai lo giấy tờ. Người ở xa lo được phần giấy tờ, phần tiền và phần gọi điện đều.
Nghỉ thật là nghỉ thế nào?
Là có khoảng thời gian mình không phải trực và không phải nghe điện — dù chỉ nửa ngày mỗi tuần. Nghỉ mà vẫn phải để ý điện thoại thì không phải nghỉ, và đó là lý do nhiều người chăm không bao giờ hồi lại.